#18300: Chúng ta của sau này…

hoinguyen

Administrator
Staff member
#1
3 giờ sáng điện thoại réo rắt kêu “ Trực siêu âm phải không? Có case sản cấp cứu nhé! “
Lọ mọ dậy sang phòng máy siêu âm, ngồi cài lại mấy tần số siêu âm sản thì bệnh nhân được đẩy vào, bôi gel lên đầu dò:
- Chị mang thai thứ mấy đây? Ở nhà thấy bị sao mà lại vào viện giờ này?
- Đứa đầu bác sĩ ạ.
- …
Giọng nói ấy sao mà quen thuộc quá, quay vội đầu lại đứng hình mất vài giây. Là anh, đúng là anh rồi.
- Ở nhà chị bị sao mà vào viện? – Tôi nhắc lại câu hỏi, lấy lại tinh thần tập trung vào công việc.
- Vợ anh dậy đi vệ sinh không may bị ngã em ạ. Em kiểm tra kĩ giúp anh xem vợ con anh có sao không với. Nãy cô ấy có chảy máu nữa. Em bé không sao chứ? Liệu có sinh sớm không em?...
- Người nhà cứ bình tĩnh để bác sĩ kiểm tra. – Chị điều dưỡng nhắc nhẹ.
- Vâng. Vâng. Tại tôi lo quá.
- …
- Thai đơn, ngôi đầu…
Tôi đọc các kết quả cho chị điều dưỡng nhập máy, cất đầu dò, xay ghế lại nhắc cô bé sinh viên:
- Đưa về khoa theo dõi tiếp em nhé. Hiện tại thai phụ vẫn ổn, chưa có dấu hiệu chuyển dạ, thai nhi bình thường.
- Người nhà ở lại đợi in kết quả đã nhé. – chị điều dưỡng quay sang anh
Đứng dậy, lúc này tôi mới có thời gian nhìn anh, anh vẫn vậy, vẫn mang vẻ cuốn hút như ngày nào.
Tôi và anh quen nhau cũng từ cái duyên ở bệnh viện, lần đó mẹ anh ốm nằm viện đúng khoa tôi đang thực tập lâm sàng. Với sự hăng hái của cô gái năm 3 mới đi lâm sàng, chỗ nào cũng lăn vào, bệnh nhân nào cũng sấ tới hỏi bệnh thăm khám, trò chuyện đủ kiểu, mẹ anh đâm ra cũng quý mến nên làm mai cho 2 đứa tôi. Ban đầu đứa nào cũng ngại nhưng sau mẹ anh ra viện thấy thi thoảng anh cũng chủ động nhắn tin sang nói bữa nay mẹ anh bị thế này, bữa kia mẹ anh bị thế kia, giờ anh phải làm thế nào, mua thuốc gì, bla… bla. Rồi dần dần xen kẽ là những câu hỏi thăm, đôi khi là kể cho nhau nghe những câu chuyện phiếm. Và cũng không biết từ khi nào chúng tôi đã giành tình cảm cho nhau cho tới kì nghỉ lễ 30/4 anh tới trọ tôi rủ đi xem bắn pháo hoa. Hòa vào dòng người tập nập giữa quảng trường thành phố, anh cứ thế nắm tay tôi như sợ lạc mất, lôi tôi ra tìm chỗ view đẹp. Pháo hoa rực rỡ trên bầu trời anh ôm nhẹ đằng sau lưng tôi thì thầm
- Anh yêu em!
Tôi ngỡ ngàng xoay người lại thì anh càng ôm chặt hơn
- Em đừng nói gì cả, cho anh giữ lại khoảnh khắc này nha.
Chở tôi về tuyệt nhiên trên suốt quãng đường không ai nói với ai câu nào. Xuống xe, tôi cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi đi chơi, đang định quay người mở cổng thì anh kéo tay tôi lại:
- Em, câu anh nói khi nãy là thật lòng đấy. em làm người yêu anh nhé?
- Em…
- Cho anh 1 cơ hội được không em?
- …
- …
- Dạ, anh!
Anh vui sướng hét toáng lên, ôm tôi vào lòng.
- Hỳ. Cảm ơn em. Thôi hôm nay đi chơi mệt rồi em vào ngủ sớm đi mai còn đi viện nữa.
- Dạ. Anh chạy xe về cẩn thận nhé. Tới nhà nhắn tin cho em nha.
- Anh biết rồi. Ngủ ngon em nhé!
Và thế là chúng tôi yêu nhau, bình dị cùng nhau trải qua những ngày tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất. Nhưng rồi đâu có ai biết trước được điều gì, lúc tôi chuẩn bị về huyện thực tế tốt nghiệp tôi phát hiện ra mình có em bé. Gọi điện cho anh, tôi đã tưởng tượng anh sẽ vui mừng biết chừng nào, nhưng…
- Em bỏ con đi. Anh rất thương em và con nhưng hiện tại không phải thời điểm thích hợp. Anh mới đi làm vài ba năm kinh tế chưa ổn định, em cũng mới đang năm cuối. giờ chưa phải lúc em à.
Mọi thứ trong tôi như sụp đổ, sao anh lại có thể thốt ra những lời như thế cơ chứ. Dù gì đó cũng là giọt máu của anh cơ mà. Chúng tôi đã cãi nhau rất to, lần đầu tiên trong gần 3 năm yêu thương chúng tôi xảy ra cãi vã. Tôi bỏ đi dù anh có gọi điện, có tìm đến tận phòng trọ tôi cũng nhất quyết không ra gặp.
“ Hiện giờ em đang bị kích động, anh sẽ không làm phiền em. Khi nào em bình tĩnh lại hãy gọi cho anh. Yêu em.” Anh để lại cho tôi 1 tin nhắn và chúng tôi không hề nói chuyện với nhau câu nào cho tới hơn 1 tuần sau, tôi từ bệnh viện về sau 1 ngày trực mệt mỏi, đi tới 1 ngã tư bỗng dưng “ Rầm! ” tôi thấy trời đất bỗng nhiên quay cuồng rồi tối sầm lại, mê man tôi chẳng còn biết gì nữa. Mơ màng tôi ngửi thấy mùi gì đó quen quá,… là mùi cồn, mùi thuốc khử khuẩn, đúng mùi bệnh viện rồi. Mở mắt ra tôi thấy mẹ anh ngồi cạnh tôi,mắt bà đỏ hoe tay nắm chặt tay tôi.
- Con tỉnh rồi à? Có thấy đau ở đâu không con để bác đi kêu bác sĩ nhé.
- Sao con lại ở đây?
- Con bị tai nạn, nằm mê man 2 ngày nay rồi.
Tôi vội vàng sờ vào bụng:
- Con của con…
- Nó đi rồi con à. – Giọng mẹ anh nghẹn lại.
Tôi bần thần, lẩm bẩm: “ Không, không đâu.”
Mẹ anh vội vàng ôm tôi. Khi ấy có lẽ bác cũng đau như tôi đúng không, cảm giác của một người mẹ mà vừa mới mất đứa con của mình chắc bác ấy hiểu đúng không?
Cũng may là tôi đi thực tế ở bệnh viện huyện, các bác lãnh đạo cũng khá dễ tính, lúc tôi bị tai nạn mẹ anh có lên xin nghỉ cho tôi nên cũng được thông cảm tạo điều kiện cho nghỉ ngơi. Cũng gần tới nghỉ tết nên bệnh viện cho tôi nghỉ luôn qua tết mới phải đi học trở lại.
Nằm viện 1 tuần, tôi không dám gọi điện báo bố mẹ vì sợ họ lắng, ngày ngày anh vào chăm sóc nhưng tôi không nói chuyện với anh câu nào. Trông anh gầy hẳn đi vì lo lắng và vất vả chăm tôi, nhìn anh tôi thương lắm, nhưng thương anh 1 thì hận anh 10. Vì anh nói không cần con nữa nên con mới giận mà bỏ tôi đi. Ra viện, bác sĩ nói tôi vẫn cần nghỉ ngơi thêm vài tuần, anh đem 1 balo quần sao sang trọ chăm tôi.
Anh cầu hôn tôi, cái cảnh tôi đã mơ không biết bao nhiêu lần mà sao giờ lại đem lại cảm giác đau buồn thế này. Càng nhìn anh tôi tưởng tượng ra gương mặt con của chúng tôi – đứa trẻ còn chưa nên hình hài càng khiến tôi day dứt. Tôi im lặng, nhìn thấy rõ nỗi buồn trong đôi mắt anh nhưng có lẽ chia tay sẽ tốt cho cả 2. Anh nói sẽ đợi tôi tĩnh tâm lại vì anh biết chúng tôi đều còn rất yêu và thương nhau. Tối đó anh đi làm về muộn tôi đã tắt điện đi ngủ, anh nhẹ nhàng leo lên giường như sợ tôi thức giấc, khẽ ôm tôi và lòng. “Anh xin lỗi. Anh xin lỗi 2 mẹ con.” Ngay khi anh ngồi xuống giường là tôi đã tỉnh, nghe câu nói của anh mà trái tim tôi như thắt lại. Hôm nay, người đàn ông tôi yêu khóc.
Sáng hôm sau là thứ 7, tôi dậy thật sớm, thu dọn quần áo và vài đồ cần thiết. “ Duyên trời cho em gặp và yêu anh, em không bao giờ hối hận. Nhưng chúng ta không có phận để thành đôi. Em không đủ bao dung để chúc anh hạnh phúc nhưng hy vọng sau này anh sẽ gặp được đúng người vào đúng thời điểm. Thương anh!”
Tôi về quê, anh điên cuồng gọi điện, anh tới tận nhà nhưng tôi từ chối gặp mặt, bố mẹ có hỏi thì tôi chỉ nói chúng tôi đã chia tay rồi, dù thấy có điều gì đó bất thường nhưng họ luôn tôn trọng quyết định của tôi. Mẹ anh cũng có khuyên tôi nhưng lòng đã quyết buông tay khi còn có thể để sau này sẽ chẳng đau khổ thêm. Sau kì nghỉ tết, tôi cắm đầu vào học vừa để quên đi anh vừa để lấy lại khoảng thời gian nghỉ học, anh có thêm vài lần tới tìm nhưng tôi đều tự tuyệt. Và rồi kể từ đó chúng tôi không bao giờ liên lạc gì với nhau nữa.
Hôm nay sau 3 năm, anh xuất hiện trước mặt tôi, trong một tình huống thật trớ trêu. Nhưng cuối cùng thì anh cũng đã tìm được đúng người rồi. Tôi cũng nên mừng cho anh, đúng không!
″Con trai và vợ anh vẫn ổn. Anh yên tâm đi nhé ! Em bé đáng yêu lắm !″
Tôi nhìn anh mỉm cười, khép lại cánh cửa phòng siêu âm, rảo bước đi về cuối phía hành lang bệnh viện tôi thấy lòng mình thật nhẹ nhõm.
TN9695
 
lan bien nha trang, tour du lich nha trang